Im lặng như một đạo lý: sự vắng mặt truyền tải
Suy tưởng về lời vắng bóng trong tác phẩm của Galsan Tschinag
Buông bỏ như sự khai mở
Theo Galsan Tschinag, có những khoảnh khắc thế giới rút lui để rồi tự mình cất tiếng. Trong The Blue Sky, một cảnh tượng dần hiện ra quanh một kho chứa bỏ hoang, dựng đứng giữa thảo nguyên dưới bầu trời mùa hạ. Khói vương vấn, nặng nề, rồi tan vào không trung, nhường chỗ cho một sự im lặng không hề trống rỗng. Im lặng ấy, ông nói, vang dội: nó mang trong mình hơi ấm của đất, tiếng vọng của những sự hiện diện vô hình, và khả năng kỳ lạ khiến những gì không còn ở đó vẫn cất lên âm hưởng. Kho chứa, cô độc, trở thành nhân chứng cho một sự vắng mặt đang lên tiếng. Không phải thiếu thốn, mà là một sự viên mãn đang chờ đợi.
Galsan Tschinag quan sát cách nhân vật, trong không gian hoang phế ấy, tìm kiếm ngôn từ để đối diện với những sức mạnh lẩn tránh ánh nhìn — những sinh linh khó nắm bắt như gió hay ánh sáng, nhưng sự hiện diện của chúng vẫn thoáng qua trong những rung động của không khí. Những lời ấy, anh mong chúng sắc bén như đá, đủ sức chạm tới những gì đang lẩn tránh. Nhưng chúng không đến. Hay đúng hơn, chúng chưa đến. Bởi im lặng ở đây không phải bất lực, mà là kỷ luật. Một cách đứng yên để lắng nghe nhịp điệu của thế giới, những sự hiện diện chỉ hé lộ với ai biết chờ đợi.
tiếng Anh By then the shed has been deserted, and stands out tall and lonely against the steppe amid resounding silence and the warmth of early summer.
tiếng Việt Từ đó, kho chứa bị bỏ hoang, đứng sừng sững và cô độc giữa thảo nguyên, trong im lặng vang dội và sự dịu dàng của đầu hạ.
Lắng nghe như sự kháng cự
Im lặng, trong tác phẩm của Galsan Tschinag, không bao giờ trung tính. Nó chất chứa những gì đã qua, những gì có thể đến, và nhất là những gì chống lại ngôn từ. Trong cảnh tiếp theo, nhân vật, kiệt sức, chìm vào giấc ngủ nặng nề, như thể muốn trốn chạy một mối đe dọa đang cận kề. Giấc tỉnh của anh đột ngột: một chiếc kim tiêm dài và đáng sợ đang tiến lại gần. Hoảng loạn tràn ngập, và một cuộc vật lộn bắt đầu, không phải chống lại kẻ thù hữu hình, mà chống lại sự tùy tiện của quyền lực vận hành không lời.
Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, im lặng mang một chiều kích khác. Bóng tối lướt qua cửa sổ, tiếng thì thầm, tiếng bước chân lê. Nhân vật căng tai, cố đoán xem chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Em trai anh có bị bắt đi không? Có còn trốn đâu đó, bị đe dọa bạo lực không? Những câu hỏi không có lời đáp, nhưng im lặng lại trở thành không gian kháng cự. Bằng cách từ chối nói, hay bị tước mất lời, nhân vật bám víu vào những gì không thể nắm bắt: những âm thanh mơ hồ, những sự hiện diện thoáng qua, nhịp điệu của một thế giới vẫn tiếp tục tồn tại bất chấp áp bức.
Galsan Tschinag cho thấy im lặng có thể là một vũ khí. Trong bối cảnh lời nói bị giám sát, kiểm soát, thậm chí bị cấm đoán, sự vắng mặt của ngôn từ trở thành nơi trú ẩn. Nó cho phép gìn giữ những gì không thể nói ra, truyền tải những gì không thể viết xuống. Im lặng không phải sự từ bỏ, mà là cách đứng vững, giữ cho tri thức sống động — một tri thức truyền đi bằng những con đường khác: lắng nghe, chú tâm vào chi tiết, hơi thở, những chuyển động khó nhận thấy.
Truyền thừa qua sự vắng mặt
Điều gây ấn tượng trong suy tưởng này là ý niệm tri thức không chỉ được truyền tải bằng ngôn từ, mà còn bằng chính sự vắng mặt của chúng. Nhân vật, khi cố hiểu chuyện gì xảy ra với em trai mình, không nhận được câu trả lời rõ ràng nào. Thế nhưng, trong cái trống rỗng ấy, điều gì đó vẫn được chuyển giao. Những bước chân lê, những bóng tối lướt qua, im lặng ngày càng dày đặc: tất cả trở thành một thứ ngôn ngữ riêng, ngôn ngữ của những sự hiện diện vô hình.
Galsan Tschinag gợi ý rằng hình thức truyền tải này có lẽ còn mạnh mẽ hơn cả ngôn từ. Nó đòi hỏi một sự lắng nghe chủ động, một sẵn sàng đón nhận những gì không tự bộc lộ ngay lập tức. Im lặng ở đây không phải trở ngại, mà là lối đi. Nó mời gọi ta nhận ra những gì thường bị bỏ qua: nhịp điệu của gió, những biến đổi của ánh sáng, chuyển động của những sinh linh lấp lánh trong vô hình. Bằng cách đó, nó hòa nhập với một đạo lý sống, nơi tri thức không phải chinh phục bằng sự làm chủ, mà bằng sự buông bỏ trước những gì vượt quá ta.
Ý tưởng này vang vọng với một truyền thống Tuva nhất định, nơi thế giới được nhìn nhận như một tấm lưới quan hệ giữa những sinh linh hữu hình và vô hình. Im lặng, trong góc nhìn này, không phải khoảng trống, mà là tấm vải nơi những mối quan hệ ấy được dệt nên. Nó là nơi ta học cách lắng nghe những gì không nói, nhưng vẫn hiện diện, vẫn tác động.
Im lặng như sự hiện diện
Cuối cảnh tượng, nhân vật, chìm trong sợ hãi và bất định, thấy mình đơn độc trong bóng tối ngày càng dày đặc. Mối đe dọa như hiện hữu khắp nơi mà cũng không ở đâu cả. Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc dễ tổn thương ấy, im lặng bộc lộ sức mạnh của nó. Nó không còn là khoảng trống giữa những lời nói, mà là một sự hiện diện trọn vẹn, một sức mạnh bao bọc và che chở.
Galsan Tschinag nhắc nhở ta rằng im lặng không phải kẻ thù của ngôn từ, mà là bạn đồng hành. Nó là thứ cho phép lời nói có được ý nghĩa trọn vẹn, bằng cách dành cho nó một không gian để vươn mình. Trong một thế giới mà dường như mọi thứ đều phải được nói ra, giải thích, làm chủ, im lặng trở thành một hình thức minh triết. Nó mời gọi ta đứng vững trong bất định, lắng nghe những gì không thể nắm bắt, và nhận ra rằng có những tri thức chỉ được truyền tải qua sự vắng mặt.
Bằng cách đó, đạo lý im lặng mà Galsan Tschinag đề xuất là một đạo lý của sự chú tâm. Nó dạy ta cảm nhận thế giới không phải như một đối tượng để chế ngự, mà như một người bạn đồng hành để lắng nghe. Kho chứa bỏ hoang giữa thảo nguyên, im lặng vang dội của mùa hạ, những bóng tối lướt qua cửa sổ: tất cả đều là dấu hiệu của một sự hiện diện chỉ hé lộ với ai biết im lặng.
Nguồn được trích dẫn
- Galsan Tschinag, The Blue Sky, ấn bản Milkweed Editions, 2010 (orig. allemand, Insel Verlag, 1999), dịch Katharina Rout (anglais) ; rendu français maison.