Ký ức giữa xoá bỏ và truyền thừa
Hai tiếng nói về nền móng mỏng manh của văn minh
Ký ức chưa bao giờ trung lập. Nó hiện diện trước hết như một thực tại: một ngôn ngữ, một tác phẩm, một cấu trúc áp đặt. Nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy, nó trở thành chiến trường, không gian diễn ra những mối quan hệ quyền lực vô hình. Hai mảnh ghép, một từ tiểu thuyết chính trị, một từ công trình sử học, vẽ nên hai hình ảnh tương phản.
Ngôn ngữ như khuôn khổ chính thức
Mảnh ghép đầu tiên đến từ một thế giới nơi ký ức bị đóng khung bởi thể chế. Newspeak ở đó được trình bày như công cụ cai trị, một ngôn ngữ không tồn tại ngẫu nhiên mà do quyết định.
Newspeak là ngôn ngữ chính thức của Oceania. Để biết cấu trúc và nguồn gốc ngữ nguyên của nó, xem Phụ lục.
Đoạn văn không nói gì thêm. Nó không mô tả tác động của ngôn ngữ này, cũng không hé lộ dụng ý. Nó chỉ ghi nhận sự tồn tại của nó như một thực tế hành chính: nó chính thức. Địa vị ấy trao cho nó một quyền uy vượt xa những từ ngữ đơn thuần. Một ngôn ngữ chính thức không chỉ là phương tiện giao tiếp; nó là khuôn khổ định ra những gì có thể nói, suy nghĩ, truyền đạt. Newspeak không được giới thiệu như mối đe doạ hay sự đổi mới, mà như một dữ kiện của thế giới, một thực tại có thể tham chiếu (“xem Phụ lục”). Chính vẻ trung lập ấy tạo nên sức mạnh của nó: nó áp đặt mà không cần biện minh, như một điều hiển nhiên.
Tác phẩm như sự tích luỹ
Mảnh ghép thứ hai đến từ một công trình khác. Ibn Khaldūn ở đó mô tả quá trình hình thành một cuốn sách, nhưng cũng là cách ký ức vận động trong đó.
Với tác phẩm mang tên Lịch sử người Berber, ông đã bổ sung một tập lời dẫn nhập; không lâu sau, ông hoàn thiện công trình bằng một loạt ghi chép mới về các dân tộc và vương triều phương Đông.
Ở đây, ký ức không phải là ngôn ngữ áp đặt, mà là quá trình bổ sung liên tục. Tác phẩm ban đầu (Lịch sử người Berber) được làm giàu bằng một tập sách, rồi bằng “một loạt ghi chép mới”. Những bổ sung này không được trình bày như sự sửa chữa hay duyệt lại, mà như những phần nối tiếp tự nhiên. Ký ức, trong trường hợp này, không phải khối cố định mà là chất liệu tích luỹ, kéo dài, đa dạng hoá. Nó không chính thức, mà hữu cơ: lớn lên theo thời gian, thích ứng với nhu cầu, kết nạp những yếu tố mới mà không xoá bỏ những gì đã có.
Hai cách định hình quá khứ
Hai mảnh ghép này không nói về ký ức theo cùng một cách. Một bên trình bày nó như khuôn khổ cứng nhắc, một ngôn ngữ có cấu trúc và ngữ nguyên được ghi chép trong phụ lục. Bên kia cho thấy nó như công việc vận động, nơi mỗi bổ sung nối dài tác phẩm ban đầu mà không phủ nhận nó.
Song cả hai đều hé lộ một mối bận tâm chung: ký ức không phải cái có sẵn, mà là cái được kiến tạo. Trong Nineteen Eighty-Four, nó được định hình bởi một quyền lực kiểm soát ranh giới. Trong Muqaddima, nó được đúc kết qua công việc viết lách trải dài nhiều tập. Dù trong trường hợp nào, nó cũng không đơn thuần là ký ức, mà là thực tại được ghi dấu trong những hình thức cụ thể: một ngôn ngữ, một cuốn sách, một cấu trúc.
Sự im lặng của nguồn cội
Những mảnh ghép này không hé lộ dụng ý đằng sau chúng. Chúng không cho biết ký ức là công cụ thống trị hay phương tiện truyền thừa. Chúng không xác định nó đang bị đe doạ hay được bảo vệ. Chúng chỉ mô tả những thực tế: một ngôn ngữ chính thức, một tác phẩm ngày càng phong phú.
Thế nhưng, chính những im lặng ấy mới nói lên nhiều điều. Newspeak được nhắc đến không bình luận, như thể sự tồn tại của nó là điều tất yếu. Muqaddima được mô tả như công việc đang tiến hành, không phán xét giá trị hay công dụng. Hai văn bản này không nhằm thuyết phục, mà chỉ ghi nhận. Chúng không đưa ra bài học, mà cung cấp chất liệu để suy tưởng.
Những gì còn lại
Nếu chỉ dựa vào những mảnh ghép này, ta không thể khẳng định ký ức là thành luỹ hay mục tiêu. Không thể nói nó hữu cơ hay nhân tạo. Ta chỉ có thể nhận thấy hai cách tiếp cận: như một ngôn ngữ chính thức, hoặc như một tác phẩm mở rộng.
Nhưng hai cách tiếp cận ấy cùng tiết lộ một chân lý: ký ức chưa bao giờ là điều đã rồi. Nó luôn ở thế vận động, luôn cần được kiến tạo hoặc tái kiến tạo. Dù bị áp đặt bởi quyền lực hay được đúc kết qua công việc viết lách, nó vẫn là vấn đề trung tâm, là điểm qua không thể tránh cho bất kỳ nền văn minh nào.
Các bậc hiền giả không đưa ra giải pháp. Họ chỉ cho thấy rằng ký ức, dù là ngôn ngữ hay sách vở, là không gian diễn ra những mối quan hệ quyền lực vô hình. Họ không chỉ dẫn cách bảo tồn nó, mà nhắc nhở rằng nó chưa bao giờ trung lập.
Nguồn được trích dẫn
- George Orwell, Nineteen Eighty-Four EN avec appendice Newspeak, ấn bản .
- Ibn Khaldûn, Les Prolégomènes (Muqaddima), tome 1, ấn bản Notices et extraits, Imprimerie impériale, Paris, 1863, t. 1, dịch William Mac Guckin de Slane.