---
title: "Nghiện hóa thạch: chiến tranh hay lãng quên?"
sousTitre: "Hai tiếng nói về sự đứt gãy với sự sống"
description: "Giữa cuộc chiến mà Latour tuyên bố với những ảo tưởng hiện đại và lời buộc tội điên rồ của Krenak về sự lãng quên bản thể, sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch hiện ra như một sự tha hóa về tồn tại. Hai góc nhìn khác biệt trong cách tiếp cận này cùng hội tụ về một cấp bách duy nhất: học lại những giới hạn của thế giới."
date: 2026-07-17
lang: vi
tradition: transversal
auteurs: ["Bruno Latour", "Ailton Krenak"]
---
# Nghiện hóa thạch: chiến tranh hay lãng quên?

Sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch không chỉ là một vấn đề kỹ thuật hay kinh tế. Nó liên quan đến cách ta hiện hữu trên đời, một sự đứt gãy với những gì đi trước và vượt lên trên ta. Hai tiếng nói – một từ tư duy phương Tây đương đại, một bắt rễ từ trí tuệ bản địa – phác họa những đường nét của nó với sự triệt để buộc ta phải đối diện với những gì ta cố từ chối nhìn nhận.

## Cuộc chiến của ảo tưởng

Bruno Latour đưa ra một hình ảnh bạo liệt để mô tả thời đại chúng ta: đó là một cuộc xung đột. Không phải chiến tranh giữa các quốc gia hay hệ tư tưởng, mà là cuộc chiến giữa hai cách định vị bản thân trên Trái Đất. Một cuộc chiến mà chính những thuật ngữ của nó đã bị mờ nhòe bởi hàng thế kỷ ảo tưởng.

> Tôi biết nói ra vấn đề một cách thẳng thừng như vậy là nguy hiểm, nhưng tôi buộc phải thừa nhận rằng trong thời đại Nhân Sinh, Con Người và Thực Tại Trái Đất nên chấp nhận bước vào cuộc chiến.
>
> — **Bruno Latour**, *Face Ga a*. éd. theo bản dịch tiếng Pháp của nhóm dịch thuật.

Câu nói này gây chấn động bởi sự trực diện của nó. Latour không gợi ý, ông xác nhận một điều tất yếu. Từ *chiến tranh* ở đây không mang tính ẩn dụ: nó chỉ một sự đối đầu giữa hai chế độ tồn tại. Một bên là *Con Người* – cái trừu tượng hiện đại tự cho mình thoát khỏi mọi ràng buộc trần gian, có khả năng khai thác vô hạn tài nguyên lòng đất. Bên kia là *Thực Tại Trái Đất* – không phải Trái Đất như phông nền đơn thuần, mà là tổng thể của các sinh thể, quá trình và giới hạn chống lại sự chiếm đoạt.

Sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch khi đó hiện ra như triệu chứng của một hiểu lầm sâu xa hơn. Nó không chỉ là cơn nghiện, mà là *sự méo mó trong nhận thức*. Khi đốt cháy carbon tích tụ qua hàng triệu năm, ta hành động như thể thời gian địa chất nằm trong tay ta, như thể Trái Đất là một kho chứa vô tận chứ không phải một đối tác mong manh. Latour không lên án: ông phơi bày một lô-gíc. Cuộc chiến mà ông nhắc đến không phải là trận chiến cần thắng, mà là một căng thẳng cần thừa nhận. Từ chối cuộc chiến này đồng nghĩa với việc tiếp tục sống trong ảo tưởng về một nhân loại thoát khỏi quy luật của sự sống.

## Sự lãng quên bản thể

Ailton Krenak tiếp cận cùng vấn đề, nhưng từ một nơi chốn khác. Với ông, sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch trước hết không phải là sai lầm kỹ thuật hay lỗi đạo đức, mà là *sự phản bội chính mình*. Một cơn điên tập thể khiến ta quên mất mình là ai.

> Hành tinh đang nói với các người: “Các người phát điên rồi, quên mất mình là ai và giờ đây lạc lối, tưởng rằng đã chinh phục được điều gì đó với những món đồ chơi của mình.”
>
> — **Ailton Krenak**, *A vida n o til*. éd. theo bản dịch tiếng Pháp từ nguyên tác tiếng Bồ Đào Nha, Companhia das Letras, São Paulo, 2020" maison nomLangSource="tiếng Bồ Đào Nha.

Krenak nói từ trải nghiệm nơi Trái Đất không phải đối tượng để khai thác, mà là một đối thoại. Động từ *phát điên* ở đây không phải lời sỉ nhục, mà là chẩn đoán. Cái điên, chính là tin rằng những “đồ chơi” công nghệ (máy móc, cơ sở hạ tầng, năng lượng hóa thạch) đã khiến ta mạnh mẽ hơn, trong khi thực chất chúng chỉ cắt đứt ta khỏi chính bản sắc của mình. *Quên mất mình là ai*: sự lãng quên bản thể nằm ở trung tâm vấn đề.

Góc nhìn này không tách con người khỏi phần còn lại của sự sống. Sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch không chỉ là lựa chọn kinh tế, mà là biểu hiện của sự đứt gãy với những mối liên hệ tổ tiên định hình vị trí của ta trong thế giới. Krenak không đưa ra giải pháp kỹ thuật: ông chỉ ra *sự đánh mất ý nghĩa*. Những “đồ chơi” hiện đại khiến ta tin rằng mình có thể vượt qua mọi giới hạn, trong khi thực chất chúng chỉ đẩy ta xa rời những gì cấu thành nên ta.

## Sự hội tụ của giới hạn

Latour và Krenak không nói cùng một ngôn ngữ. Một bên phân tích các chế độ tồn tại, bên kia nhắc đến ký ức tập thể. Thế nhưng, chẩn đoán của họ gặp nhau ở một điểm cốt lõi: sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch là *sự tha hóa về tồn tại*. Nó đặt ta vào mối quan hệ với thế giới phủ nhận mọi giới hạn, dù là giới hạn của Trái Đất hay của chính nhân tính ta.

Với Latour, những giới hạn ấy là của *Thực Tại Trái Đất* – một tập hợp các lực và sinh thể chống lại ý chí kiểm soát của ta. Cuộc chiến mà ông nhắc đến không phải lời kêu gọi bạo lực, mà là lời mời nhận ra rằng ta không thể tiếp tục phớt lờ những sức kháng cự ấy. Đốt năng lượng hóa thạch là hành động như thể những giới hạn ấy không tồn tại, như thể ta vẫn đang sống trong một thế giới vô tận.

Với Krenak, những giới hạn ấy là của *bản thể* ta. Quên mất mình là ai, tức là quên mất mình là một phần của tổng thể lớn hơn chính mình. Sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch không chỉ là sai lầm sinh thái: nó là triệu chứng của sự lãng quên ấy. Những “đồ chơi” hiện đại khiến ta tin rằng mình có thể sống thiếu những mối liên hệ đó, trong khi chúng mới là điều kiện tồn tại của ta.

## Những đề xuất thầm lặng

Cả hai đều không kê đơn giải pháp. Latour không nói cách tiến hành cuộc chiến, Krenak không chỉ dẫn cách nhớ lại. Lời của họ không phải công thức, mà là *những đề xuất* – những cách nhìn thế giới khiến ta thấy rõ những gì ta vẫn muốn phớt lờ.

Latour đề xuất *nhìn thấy cuộc chiến*: không phải để phát động nó, mà để thôi sống trong ảo tưởng về một nền hòa bình bất khả. Sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch không phải một vấn đề trong số nhiều vấn đề, mà là dấu hiệu của một xung đột sâu xa hơn giữa hai cách cư ngụ trên Trái Đất.

Krenak đề xuất *nhớ lại*: không phải để quay về quá khứ, mà để tìm lại những gì đã mất trên đường đi. Năng lượng hóa thạch không chỉ là nguồn năng lượng: chúng là biểu tượng của sự lãng quên – sự lãng quên vị trí của ta trong thế giới.

Những đề xuất này không đối lập. Chúng bổ sung cho nhau. Một bên chỉ ra sự cần thiết nhận thức giới hạn của thế giới, bên kia là sự cần thiết tìm lại những mối liên hệ định hình ta. Cùng nhau, chúng phác họa một cấp bách duy nhất: học cách sống *cùng* Trái Đất, thay vì chống lại nó.

*[guerre]* Cuộc chiến mà Latour nói đến không phải trận chiến cần thắng, mà là căng thẳng cần chung sống. Tương tự, sự lãng quên mà Krenak lên án không phải lỗi lầm cần chuộc, mà là mất mát cần hàn gắn. Trong cả hai trường hợp, vấn đề không phải là giải quyết một bài toán, mà là *thay đổi cách nhìn*.

## Nguồn

- Bruno Latour, *Face Ga a* — 
- Ailton Krenak, *A vida n o til* — Companhia das Letras, São Paulo, 2020, dịch trad. maison (du portugais)


Nguồn chính thức : https://viasophia.org/vi/articles/2026-07-17-addiction-fossile-guerre-oubli/
