---
title: "Lắng nghe những điều phi nhân: tĩnh lặng, ngôn ngữ và tương tác qua lại"
sousTitre: "Hai con đường dẫn đến một sự chú tâm như nhau"
description: "Giữa sự tham dự giác quan tức thời của Abram và cuộc khảo sát tại chỗ của Despret, một suy tư về những điều kiện của việc lắng nghe những điều phi nhân. Làm sao phân biệt mà không tách rời, chất vấn mà không phỏng đoán, và để cho một sự tương tác qua lại nảy sinh, không phải là sự phóng chiếu cũng chẳng phải sự dửng dưng?"
date: 2026-07-13
lang: vi
tradition: transversal
auteurs: ["David Abram", "Vinciane Despret"]
---
# Lắng nghe những điều phi nhân: tĩnh lặng, ngôn ngữ và tương tác qua lại

Nếu ta dừng lại, dù chỉ trong khoảnh khắc, để lắng nghe những điều phi nhân, hai chuyển động sẽ hiện ra. Một đằng đề xuất để thế giới đi qua mình, đằng khác học cách chất vấn nó. Hai con đường này không đối lập, nhưng cũng không hòa lẫn vào nhau. Chúng đòi hỏi phải được phân biệt trước khi có thể xích lại gần.

## Sự tham dự như một cấu trúc

David Abram gợi ý rằng việc lắng nghe những điều phi nhân không phải là một nỗ lực đặc biệt, mà là điều kiện tiên khởi của tri giác. Điều kết nối ta với thế giới sống không phải là một năng lực cần đạt được, mà là một cấu trúc đã hiện diện, luôn vận hành. Sự tham dự không phải là một lựa chọn, mà là nền tảng của chính cái khiến ta tri giác.

> Nếu sự tham dự chính là cấu trúc của tri giác, làm sao nó có thể bị ngưng lại?
>
> — **David Abram**, *Thần chú của giác quan*. éd. theo bản dịch tiếng Pháp của tác giả.

Câu hỏi này không hướng đến một khả năng, mà đến một điều hiển nhiên. Nếu sự tham dự là khung sợi của tri giác, làm sao nó có thể bị gián đoạn? Nó không phụ thuộc vào ý chí, mà vào sự hiện diện. Sự tĩnh lặng của những điều phi nhân không phải là khoảng trống, mà là một hình thức ngôn ngữ khác, có thể tiếp cận ngay khi ta ngừng lấp đầy nó bằng tiếng ồn của những phóng chiếu riêng mình.

Với Abram, lắng nghe không phải là một kỹ thuật, mà là một sự trở về. Trở về với cái đã được ban tặng, trước mọi sự phân chia giữa chủ thể và đối tượng. Thế giới sống không chỉ tồn tại quanh ta: nó đi qua ta, thông tin cho ta, đáp lại ta. Tương tác qua lại không phải là thứ cần xây dựng, mà là thứ cần nhận ra.

## Cuộc khảo sát như điều kiện

Vinciane Despret lại đề xuất một cách tiếp cận khác. Việc lắng nghe những điều phi nhân không phải là điều hiển nhiên. Nó đòi hỏi một công việc, một cuộc khảo sát, một [sự chú tâm](https://viasophia.org/lexique/attention/) vào bối cảnh và các mối quan hệ. Cái dường như là một ngôn ngữ tức thời có thể chỉ là ảo giác, một sự phóng chiếu những kỳ vọng của chính ta lên những gì xung quanh.

> Dù câu trả lời hào phóng hay phê phán cho những lựa chọn này là gì, ta sẽ nhận thấy rằng ý nghĩa của cáo buộc nhân hóa đã dịch chuyển và gắn liền với vấn đề mối quan hệ giữa các nhà khoa học và những người nghiệp dư.
>
> — **Vinciane Despret**, *Động vật sẽ nói gì nếu ta đặt đúng câu hỏi?*. éd. theo bản dịch tiếng Pháp của tác giả.

Nhận xét này làm thay đổi cuộc tranh luận. Nhân hóa không còn chỉ là một vấn đề phương pháp, mà là một vấn đề tư thế. Ai có quyền nói thay cho những điều phi nhân? Ai là người có thẩm quyền giải thích các dấu hiệu của chúng? Câu trả lời không nằm ở một tính khách quan được cho là, mà ở cách ta dấn thân vào mối quan hệ.

Với Despret, lắng nghe không phải là thụ động. Nó đòi hỏi phải đặt những câu hỏi đúng, để bản thân ngạc nhiên trước những câu trả lời, và nhận ra rằng ý nghĩa không tồn tại trước cuộc khảo sát. Tương tác qua lại không phải là thứ được ban tặng, mà được xây dựng trong một cuộc đối thoại, nơi con người chấp nhận không hiểu hết, và những điều phi nhân có khả năng đáp lại theo cách khác.

## Phân biệt mà không tách rời

Hai tiếng nói này không loại trừ nhau. Chúng đáp lại nhau. Abram nhắc rằng sự tham dự luôn hiện diện, ngay cả khi ta không nhìn thấy. Despret nhấn mạnh rằng sự tham dự ấy chưa đủ: cần phải học cách chất vấn nó, thử thách nó, làm cho nó trở nên hữu hình.

Việc lắng nghe những điều phi nhân có lẽ nằm ở khoảng giữa này. Không phải thuần túy tức thời, cũng không phải thuần túy kiến tạo. Không phải phó mặc cho một sự minh bạch tự nhiên, cũng không phải kiểm soát bằng một phương pháp cứng nhắc. Mà là một [sự chú tâm](https://viasophia.org/lexique/attention/) bắt đầu bằng việc phân biệt hai chuyển động này để rồi để chúng hòa quyện.

Có lẽ trí tuệ nằm ở chỗ không chọn lựa giữa cái này hay cái kia. Ở chỗ nhận ra rằng sự tham dự luôn hiện diện, đồng thời chấp nhận rằng nó cần được chất vấn, trau chuốt, điều chỉnh. Để thế giới sống đi qua mình, đồng thời học cách đáp lại nó một cách chính xác.

## Đỉnh điểm chung

Một điểm hội tụ dần hiện ra, nơi hai cách tiếp cận này có thể gặp gỡ. Không cái nào giả định một sự minh bạch tuyệt đối. Abram không nói rằng thế giới tự phơi bày hoàn toàn, mà tri giác đã là một hình thức đối thoại. Despret không phủ nhận khả năng giao tiếp, nhưng nhắc rằng giao tiếp ấy đòi hỏi một công việc, một sự khiêm nhường, một sự sẵn sàng trước những điều bất ngờ.

Khi ấy, tương tác qua lại không phải là một thứ được ban tặng hay một thành tựu, mà là một thực hành. Một thực hành bắt đầu bằng lắng nghe, tiếp nối bằng khảo sát, và kết thúc bằng một sự đáp lại không bao giờ dứt khoát.

Những điều phi nhân không cần ta nói thay. Chúng cần ta lắng nghe, theo cách không phải là phỏng đoán cũng chẳng phải dửng dưng. Và sự lắng nghe ấy, có lẽ, khởi đầu bằng việc nhận ra rằng tĩnh lặng không phải là khoảng trống, mà là một hình thức ngôn ngữ khác – với điều kiện ta không vội lấp đầy nó bằng những lời của chính mình.

## Nguồn

- David Abram, *Thần chú của giác quan* — 
- Vinciane Despret, *Động vật sẽ nói gì nếu ta đặt đúng câu hỏi?* — 


Nguồn chính thức : https://viasophia.org/vi/articles/2026-07-13-ecoute-non-humains-silence-langage/
